Sau khi tốt nghiệp trường Cao đẳng Sư phạm Hà Nội, cô được phân công giảng dạy tại trường THCS Nguyễn Công Trứ. Đến năm 1996, khi trường THCS Mạc Đĩnh Chi được thành lập, cô lại là một trong những giáo viên đầu tiên tình nguyện về gây dựng mái trường này. Kể từ đó, cô kiên trì bám trụ với trường lớp, bền bỉ vượt qua nhiều thời điểm thăng trầm của nhà trường. Thời điểm đó, nhiều đồng nghiệp đã chuyển trường, xin về hưu sớm. Nhưng cô vẫn quyết định ở lại, lặng lẽ đóng góp tài năng, công sức trong mọi việc, từ giảng dạy, công tác chủ nhiệm cho đến hoạt động Công đoàn, phong trào Đoàn Đội, ngoại khóa,… Nghĩa là một khối lượng công việc khổng lồ, chiếm hầu như mọi lĩnh vực cần thiết cho sự vận động của ngôi trường, chỉ nghe kể đã thấy nhiều, thấy mệt. Chưa kể, hoàn cảnh gia đình cô rất nặng gánh: bố mẹ hai bên đều già yếu, luôn phải có người ở bên chăm sóc. Suốt nhiều năm, có những đêm cô thức trắng vì bệnh của bố mẹ nguy kịch. Vậy mà sáng hôm sau đến trường, cô vẫn dạy học và làm việc bằng tất cả trách nhiệm và nhiệt tình, vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao!

Gần ba mươi năm qua, mọi công việc của nhà trường đều có bóng dáng của cô, bàn tay của cô quán xuyến. Đồng nghiệp dự thi Giáo viên giỏi hay lên tiết Thực tập từ cấp Quận cho đến Thành phố rồi cấp Quốc gia, cô nhận chuẩn bị giúp đồ dùng dạy học, góp ý về cách khai thác bài, cách khai thác các hoạt động dạy và hoc,... Nhà trường tổ chức Ngày hội gói bánh chưng cho các con học sinh đón Tết cổ truyền, cô lo tích trữ củi đun từ mấy tháng trước để “đun củi, mới có than cho các cháu thành phố biết thế nào là nướng ngô, nướng khoai”. Công đoàn Quận kêu gọi hiến máu nhân đạo, cô động viên các công đoàn viên nhà trường và cả gia đình cùng đến hưởng ứng. Khó mà kể hết được những việc làm, những nghĩa cử vừa cao đẹp vừa nhân hậu mà cô đã lặng lẽ cống hiến từng ngày.


Có lẽ là cô giáo viên dạy Thể dục duy nhất trong quận Ba Đình luôn được BGH tín nhiệm giao công tác chủ nhiệm lớp. Nhi năm trước, lớp cô rất khó khăn, nhiều học sinh có hoàn cảnh đặc biệt, thiếu sự quan tâm của cha mẹ. Thấu hiểu và thương yêu các con, cô đã trợ giúp bằng nhiều hình thức, trở thành chỗ dựa cho học sinh cả về vật chất và tinh thần. Cô tìm nhiều cách để giúp học sinh ôn tập và tự học, đôn đáo đi sưu tầm từng tài liệu, từng bài tập rồi hỏi ý kiến giáo viên bộ môn để chỉnh sửa, phô tô và phát đến tận tay học sinh. Cô tổ chức nhiều hoạt động trải nghiệm giúp các con tự tin, cởi mở, đoàn kết và năng động hơn rất nhiều. Cô xây dựng hộp thư “Điều em muốn nói”, đưa học sinh đi tham quan phố cổ, sáng tạo đổi mới hình thức các buổi sinh hoạt lớp và họp phụ huynh. Những công việc đó đã thắt chặt mối dây gắn bó giữa phụ huynh – học sinh – nhà trường. Kỳ thi vào lớp 10 năm học 2018 – 2019, lớp cô có 80% các con đỗ vào trường công lập. Đó là một trong những thành tích mà cô đã gây dựng nên bằng niềm đam mê, nhiệt huyết của một cán bộ công chức, cũng là một người phụ nữ tuyệt vời. Và trong năm học này, cô tiếp tục làm công tác chủ nhiệm, đón các con học sinh lớp sáu đến từ gần 30 trường tiểu học khác nhau trên toàn thành phố. Phụ huynh học sinh thấy cảm phục và biết ơn cô vì cô bỏ công chăm lo cho các con không chỉ nếp học tập, ăn ngủ bán trú mà còn hình thành cho các con một tâm hồn và ý thức đẹp. Cứ có ngày lễ nào là cô lại tìm hiểu ý nghĩa rồi hướng dẫn học sinh biết cách nuôi dưỡng và bày tỏ lòng biết ơn với cha mẹ, người thân trong gia đình hay thầy cô, bạn bè ở trường. Cô dành những buổi sinh hoạt lớp hay tiết hoạt động ngoài giờ để dạy các con làm bánh trong ngày Trung thu biếu ông bà, vẽ tranh tặng mẹ vào dịp 8 – 3. Nhờ những tiết học sáng tạo và đầy tính nhân văn như vậy, học sinh của cô đã được hình thành những phẩm chất và kỹ năng vô cùng qúy báu: đó là tấm lòng tri ân; tâm hồn biết quan tâm, san sẻ; sự cần cù và sáng tạo trong từng việc làm nhỏ hàng ngày.
Thời gian vừa qua, khi dịch bệnh Cô-vid 19 hoành hành, các con học sinh phải nghỉ ở nhà suốt 3 tháng, cô vẫn bám sát tình hình của lớp chủ nhiệm. Thực hiện đúng lời kêu gọi của Thủ thướng chính phủ và chủ trương của Bộ trưởng Bộ Giáo dục “Ngừng đến trường chứ không ngừng học”, cô Hằng đã có những giải pháp kịp thời và thiết thực. Cô tự học về các phần mềm dạy trên Zoom, Microsoft Teams, Google Classroom để đảm bảo chương trình cho các con. Dù tuổi đã nhiều, đôi mắt không còn tinh tường, thao tác trên máy tính rất vất vả nhưng cô vẫn soạn các tiết dạy rất hấp dẫn, bổ ích. Cô còn trở thành cầu nối giữa nhà trường, giữa các giáo viên dạy bộ môn với phụ huynh học sinh. Cô nhắn tin động viên và nhắc nhở các con theo dõi đầy đủ các tiết học trên truyền hình, giúp các con chuyển tin nhắn bài tập tới thầy cô giáo. Cuối tuần, lớp cô vẫn đều đặn có giờ Sinh hoạt lớp trên Zoom để giải đáp kịp thời những thắc mắc hoặc là dịp để cô trò cùng nhau tâm tình cho vơi đi nỗi nhớ nhưng vì lâu không đến trường. Các vị phụ huynh lớp cô không bao giờ quên hình ảnh một giáo viên chủ nhiệm cúi sát màn hình máy vi tính, cặp kính lão đeo trên đôi mắt nheo lại cố gắng quan sát từng con học sinh, khen bạn này nhanh lớn, hỏi bạn kia sao gầy hơn lúc đi học, và bao giờ nhắc học sinh của mình” “Nếu có gì khó khăn, nhớ nói với cô đấy nhé”. Những câu chuyện về sự tận tâm của cô đã lan truyền và khơi lên những hành động đẹp như thế trong nhóm giáo viên chủ nhiệm và cán bộ công nhân viên nhà trường.