
Hình ảnh tấm quốc kỳ tung bay trong gió
Không phải tự nhiên mà tháng tám được gọi là tháng mở đầu cho mùa thu độc lập. Thầy trò trường THCS Mạc Đĩnh Chi, những ngày này, đi qua con đường Thanh Niên, dường như vẫn nghe vẳng trong tiếng sóng nước hồ Tây, hồ Trúc Bạch như có hồi kèn tiến quân ca của cuộc tổng khởi nghĩa tháng tám năm 1945 đã từng vang lên khắp phố phường Hà Nội; để rồi trào dâng trên toàn đất nước và trở thành bản anh hùng ca vĩ đại của lịch sử dân tộc. Hoặc nếu bạn muốn đến thăm trường Mạc Đĩnh Chi bằng con đường khác, thì tên đường này sẽ nhắc bạn nhớ một trong những vị lãnh tụ mà ngày ấy, vừa 20 tuổi đã nhen nhóm ngọn lửa cách mạng giữa lúc thực dân Pháp khủng bố tàn ác nhất: cụ Phó Đức Chính. Bạn đã bao giờ nghĩ, phải chăng mỗi bước ta đi ngày hôm nay có chung một nhịp với bước chân cha ông đã từng đi trên con đường này, chỉ khác nhau nếu tính theo thời gian hiện tại và quá khứ. Chúng ta vẫn luôn có cách nghe được những tiếng vọng xa xưa đó, bởi vì lòng yêu nước và truyền thống sẵn sàng hi sinh thân mình vì nhân dân chưa khi nào thôi chảy trong trái tim mỗi người Việt Nam. Rồi buổi chiều ngày đầu tháng tám mới đây, hòa chung trong nỗi thương tiếc và cảm phục trước tin ba chiến sĩ phòng cháy chữa cháy ở quận Cầu Giấy (Hà Nội) đã hi sinh cao cả, chúng ta lại một lần nữa nghẹn ngào tự nhắc mình rằng trang sử vẻ vang của dân tộc vẫn đang được viết tiếp như thế đó. Và, bước chân của các chú, các anh, cũng như của nhiều thế hệ cha ông, đã tạm dừng khi Hà Nội vừa sang tháng tám.


Bạn và tôi, nhờ sự hi sinh đó, nên mỗi năm đều may mắn có thêm thật nhiều thời gian và nhiều cách riêng để đón chào tháng tám về. Nếu được, thì trong lần dạo phố gần nhất, trên con đường quen thuộc mà bạn đi học đi chơi, bạn nhớ tìm thêm những dấu son bất diệt được cha ông ta ghi lại trong hành trình mở ra mùa thu độc lập nhé.