Giữa dòng đời bươn trải, tâm hồn người cũng ngập chìm vào những lo toan, tính toán chuyện áo cơm, lợi danh, chuyện bán buôn cả tình cảm, trí tuệ … Thời gian làm tôi gợi nhớ, có thể dẫn dắt tôi về với những ký ức xa xưa, thời gian đã làm được điều đó, bao kỉ niệm ùa về trong tâm trí. Hình ảnh người thầy hiện ra trước mắt tôi cùng với bao buồn vui của kỉ niệm thân thương một thời …
Thưa thầy
Thưa thầy! Bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa
Thưa thầy! Bài học hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
Mình là ai? Tôi sẽ là ai?
Thưa thầy! Qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn lẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan
Thưa thầy! "Cho" và "nhận" điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để đến giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy.
Nguyễn Thùy Trang - Lớp 7G - 2001
Khi Thầy ốm
Trống trải âu lo, buổi học vắng thầy
Viên phấn trắng, bảng đen và nỗi nhớ
Chiếc ghế ngồi giật mình bỡ ngỡ
Cả lớp nhìn nhau, cuối buổi đến thăm thầy.
Vẫn đôi mắt, nụ cười, bàn tay
Của thầy giáo sau mỗi giờ lên lớp
Nhưng hôm nay chợt nhìn thảng thốt
Đôi mắt vời, bàn tay nhỏ run run.
Bệnh viện buồn hơn trong ánh mắt nhìn
Ghế đá, hàng cây, chiếc lá vàng rơi khẽ
Trong gió thu hình như rất nhẹ
Có lời ước thầm: "Thầy chóng khỏe thầy ơi!"
Tú Hằng - Lớp 6G (5-3-2001)
Nguồn:thcsmacdinhchihanoiedu.vn
Copy link